Lời Thì Thầm Của Linh Mục Hưu – Giáo Phận Cần Thơ
Lời Thì Thầm Của Linh Mục Hưu
Lời Thì Thầm Của Linh Mục Hưu
Vài tháng sau khi về hưu, đôi mắt cha mờ hẳn, đến nỗi bước đi chỉ lò dò chầm chậm. Với tình trạng như vậy, những đồ vật, bàn ghế, phương hướng… trong căn phòng nhỏ thì dễ xác định, nhưng mỗi lần dùng cơm cùng các cha ở nhà ăn chung hay đi dâng lễ đồng tế, vị mục tử đều phải cần sự trợ giúp của các thầy phụ tá của nhà hưu…
Sau một đời miệt mài lo cho bổn đạo, vị linh mục của Chúa sống hưu dưỡng với những bệnh tật của tuổi xế chiều. Và, cô đơn hẳn là điều có thể hình dung. Nhưng rất lạc quan, cha nói:“Buồn thì có đó, mà mình phải tận dụng thời giờ Chúa cho là những lúc này để tâm sự, cầu nguyện với Chúa nhiều hơn”. Ðó là lời chia sẻ mộc mạc của cha Matthêu Trần Văn Liên, giáo phận Cần Thơ.
Ðấng bản quyền giáo phận Cần Thơ đã rất khéo léo khi đặt nhà hưu dưỡng linh mục tại một nơi thuộc trung tâm thành phố mà vẫn im ắng, mát mẻ. Từ các phòng đều có thể nhìn thấy dòng sông Hậu hiền hòa bao nhiêu năm lặng lẽ chở phù sa vun đắp cho miền hạ. Ngày trước, tôi thường lui tới chốn này, những dịp rảnh rỗi lại có thói quen vào thăm các cha hưu. Ðứng trên lầu, gió thổi mát rượi…
Thuộc Lòng Sách Lễ
Phòng của cha Liên nằm ở dãy trệt, gần trung tâm của khu nhà hình chữ U. Bảy mươi mốt tuổi, cha được về nghỉ ngơi, trị bệnh. Trước ngày về hưu, cha coi sóc họ đạo Ðại Ngãi, một giáo xứ truyền giáo cách trung tâm thành phố Sóc Trăng độ 20 cây số. Giáo xứ ít giáo dân, bà con bổn đạo sống xen kẽ với người Phật giáo, Cao Ðài, làm đủ ngành nghề. Ðôi mắt của cha đã mờ từ lâu, song điều trị không khỏi. Tuổi già làm cho đôi chân thêm chậm chạp. Một vài dịp ghé thăm cha tại Ðại Ngãi, chúng tôi cảm nhận sự khó khăn mà vị mục tử đang âm thầm chịu đựng. Trước những nhu cầu mục vụ đa dạng của giáo hữu, dẫu bệnh tật hoành hành, cha nhắc mình không được chùn bước.“Dâng lễ, không thể đọc sách thì mình phải nhớ, học thuộc. Từ lúc đôi mắt yếu đi, mình biết sẽ có ngày chẳng thấy gì nên phải học thuộc các lời nguyện, bài đọc, mọi thứ… Không thể để bệnh của mình ảnh hưởng mọi người”, cha tâm sự.
Tại Sóc Trăng, cha còn là Chủ tịch UBÐKCGVN tỉnh mấy nhiệm kỳ liền. Cha kêu gọi giáo hữu sống hòa nhã, thân thiện, nối kết đạo và đời, làm sáng tỏa tình Chúa, tình người. Xứ Ðại Ngãi do cha phụ trách cũng là giáo xứ tiên phong trong các phong trào mà địa phương đề xướng. Ví như làm sạch đẹp môi trường, giữ gìn không gian chung, giảm thiểu rác thải. Tuy là việc nhỏ nhưng cha Liên đặc biệt lưu tâm trong từng chuyện để ngôi thánh đường khang trang, xóm đạo sạch đẹp.
Xây Dựng Các Cộng Ðoàn
Ðời mục tử của cha đi qua nhiều xứ, đồng hành với nhiều cộng đoàn. Một vài xứ lớn có thể điểm qua như Sóc Trăng (phó xứ); Tân Thạnh… Trong sứ mạng linh mục, dù ở đâu, cha Liên cũng hết lòng chăm lo đoàn chiên được trao phó. Họ đạo Tân Thạnh hay còn gọi là Cái Quanh, là cái nôi đức tin của vùng Sóc Trăng với bề dày hơn 200 năm hạt giống Lời Chúa trổ mầm. Gần chục năm cha gắn mình với đoàn chiên nơi ấy. Thời gian này, ngoài nhiệm vụ chăm sóc các linh hồn, cha Matthêu còn lo sửa chữa mái nhà thờ bị hư hỏng, xây mới nhà cộng đoàn cho các dì phước, làm nhà trẻ, làm đường, tráng sân nhà thờ…
Lúc còn ở Cái Quanh, cha cũng lo liệu việc ở xứ Ðại Ngãi, tới lui ban các bí tích. Năm 2005, cha được bề trên bài sai về Ðại Ngãi, với kinh nghiệm mục vụ, sự am tường họ đạo và giáo dân qua thời gian nên cha mau chóng hòa nhập và bắt tay làm việc ngay. Tháng 11.2005, ông cố khởi công xây nhà sinh hoạt để có chỗ tiếp khách và làm nơi sinh hoạt họ đạo, đồng thời làm sân khấu kiên cố để diễn văn nghệ các dịp lễ lớn hằng năm. Không lâu sau, cha cũng cho nới hai bên nhà thờ và trang trí nội thất bên trong, đồng thời lót đan sân.“Cha chia họ đạo thành các khu giáo: Ðức Mẹ La Vang, Phanxicô Xaviê và Phaolô Trở Lại, có đủ các giới, HÐGX, thủ quỹ… Không chỉ lo việc vật chất, cha chú trọng việc

