Thơ Duyên An
Thơ Duyên An
In từ Trang nhà: Hội Thân Hữu Gò Công
Category: Văn Học - Nghệ thuật
Tên Chủ Đề: Thơ Văn
Forum Discription: Những bài văn bài thơ hay
URL: https://www.carmenthyssenmalaga.org in: 03/Apr/2026 lúc 9:07am
Software Version: Web Wiz Forums 8.05a - https://www.carmenthyssenmalaga.org
Chủ đề: Thơ Duyên An
CUNG MI THỨ BUỒN
Căng cứng dây đàn lỗi khúc hòa âm
khung cửa sổ mở toang
trần trụi mùa bay hạt mưa nức nở
cung mi thứ ngậm ngùi rơi vỡ
Va nứt cuộc tình
Vẫn ly cà phê trên bàn và lọ hoa cắm hôm qua
đồng cỏ thảo nguyên thu nhỏ nghiêng bức tranh tường
bầy ngựa hoang phi vào khoảng trống
chân dung em còn đó môi cười
Ta hát bài tình ca
mi thứ mông mênh gọi em
Ngoài cửa sổ cánh chim bay khuất
em xa khuất
dư âm rung rẫy nốt nhạc buồn
như hạt mưa như giọt sương tan vào dạ đất
Bi hài vở kịch
mặt nạ cười thỏa thích
chiếc lá trở mùa héo vàng rơi qua cửa sổ
chân dung em nhìn xa xăm phía phố
ta nhìn phía phố
mong
Căng cứng dây đàn lỗi khúc hòa âm
cửa sổ khép cuộc tình không kết
cung mi thứ buông nốt trầm mỏi mệt
ta mỏi mệt
nhớ em...
DA
VỌNG PHU
Vết mòn đá hận ngàn năm
Mưa khan xối rửa lỗi lầm trời xanh
Mải mê ươm giấc mộng lành
Biệt ly sao lại nỡ đành người ơi
Bầu khô sữa cạn lâu rồi
Vọng phu níu bóng câu trôi lạnh lùng
Son lòng tạc tấm tình chung
Bế con da diết nghìn trùng nước non
DA
TỜ GIÁ THÚ KHÔNG TÊN
Nửa đêm
trên tán cây có tiếng loài chim cú
cành cung cong gà gật cú kêu buồn
nửa đêm
gã lặng lẽ ngôi im trên ghế đá
chỉ một mình tâm sự với canh thâu
nhờ vạn vật xác minh tờ giá thú
giữa con người và một khoảng thâm u
Mỗi sáng
gã đi bằng chuyến xe sớm nhất
về nơi mặt trời phục sinh
nói cười như một loài hạnh phúc
uống giọt bình minh khát giọt tình đời
mỗi sáng
gã bới vạt phù sa bồi lấp
để tìm tờ giá thú chưa kịp ký tên
giữa con người và cái bẫy nợ ơn
Giữa khuya
trên tán cây tiếng não nề cú cú
gọi cho ai bằng ngôn ngữ bóng đêm
băng đá lạnh gã nhìn soi thế giới
mình nơi đâu trong cái cõi mông mênh
khuya lắm
con chuột nhỏ gặm da giày rách mục
gặm vào ngón chân tím tái hơi sương
mình gã âm thầm gặm nỗi cô đơn
Rồi ngày đến
khi bình minh óng rực
chuyến xe lao về cuối dốc đời
kỳ lạ nụ cười nở trên vành môi tím
con cú ngủ ngày chợt tỉnh giấc lẻ loi
gã nằm đó mặt trời không đánh thức
tờ giá thú kia chẳng ai ký bao giờ
DA
TẾT XƯA
Ta nhớ xưa tiếng pháo
Xác hồng phơi cành mai
Gom chướng về ăn tết
Vàng ươm vệt nắng dài
Lộc đầu năm tơ nõn
Giao thừa rượu nồng cay
Hàng dương mềm lả ngọn
Ao trường đua đợi ai
Xin xăm chùa khấn nguyện
Trang nghiêm dưới phật đài
Mõ chuông nhoà hương khói
Tóc nàng vương qua vai
Gò công đêm thức trắng
Hương cà phê chưa phai
Em vội về phía biển
Ta với tóc sương cài
Trăm năm đường chẳng chọn
Nửa cuộc đời chia hai
Bao nhiêu lần đợi tết
Mùa xưa vẫn xa hoài.
DA
CHỈ CÒN LÀ KỈ NIỆM
Tóc em bay áo em bay
Chiều nghiêng hay tại gió lay nghiêng chiều
Bến phà Mỹ lợi buồn hiu
Cảnh xưa còn những tiêu điều vách phên
Tự nhiên em muốn bắt đền
Cái dòng sông đục lênh đênh lục bình
Một thời đau cuộc chiến chinh
Đôi bờ Vàm cỏ đôi mình quen nhau
Gió lao xao nhánh hoa lau
Này ai đứng đợi cầu tàu phà sang
Người mua người bán vội vàng
Người mong đợi chuyến phà ngang cặp bờ
Nửa vầng trăng nửa câu thơ
Nửa duyên nên để bến chờ cô đơn
Dòng sông như biết giận hờn
Chảy ngang còn vặn một con xoáy buồn
Kỉ niệm xưa khối tình vương
Vắt ngang Vàm cỏ ai thương ai về
Chuyến phà vào giấc mộng quê
Dòng trôi theo những nhiêu khê phận người
DA
TRANH XUÂN
Ai về vẽ bức tranh quê
Vẽ sông quanh lượn triền đê cỏ mềm
Vẽ xuân khe khẽ qua thềm
Vẽ đông nhàn nhạt im lìm bỏ đi
Ai tô màu nắng cúc quỳ
Tô cành phượng tím đương thì nở hoa
Tô xanh mơn mởn vườn cà
Tô vàng bông lúa đồng xa gió đùa
Ai làm nhớ mảnh trăng xưa
Làm Mekong đỏ ven mùa phù sa
Làm hiu quạnh khách sang phà
Làm vời vợi nhớ chiều qua bến chờ
Ai đem cầu nối đôi bờ
Đem sông trăng giữ lời thơ ngát tình
Đem hoa treo tím lục bình
Đem xuân hong ấm mái đình làng xưa
DA
ẤM NẮNG XUÂN VỀ
Tóc phiêu bồng thon thả đậu nghiêng vai
Bởi cơn gió phía trời xa hoang dại
Đông giả biệt cho lòng thôi khoắc khoải
Hạt xuân non khe khẽ lén qua thềm
Lão mai già trần trụi hứng sương đêm
Ai cứ hỏi vì sao cành lá vắng
Rồi phép lạ nụ vàng khoe dưới nắng
Xuân trở mình mùa rực sáng long lanh
DA
XÓM TRỌ CỦA LŨ RẦY HOANG
Có buổi chiều nắng khép
Óng vàng lá mía cong
Con rầy nhom nhóm trắng
Những mắt xanh nao lòng
Có bàn tay gân xạm
Vén lụa nắng chiều tàn
Con rầy hoang vội thức
Giấc mơ chợt rời tan
Có cơn gió khẽ khàng
Ghé về thăm xóm trọ
Lao xao chiều hụt nắng
Bụi phấn vấy màu tro
Có buổi chiều vàng héo
Lá mía khô chất giồng
Xóm trọ vừa mất chỗ
Trần trụi những thân cong
Có buổi chiều tắt nắng
Trơ trọi giữa cánh đồng
Lũ rầy hoang mệt mỏi
Bàn tay giờ ở không
DA
MƯA THẾ THÔI
Những giọt mưa ướt
Nhạt nhòa trong nắng
Cơn mưa hát rong
Cơn gió khải hoàn
Tôi nhìn thấy tôi
Nửa đầu tóc bạc
Mây trắng lưng chừng
Trôi phía xa xôi
Những hạt mưa ướt
Cong bìa phiến lá
Giọt mưa mong manh
Phiến lá trở mình
Tôi vừa đánh rơi
Bài thơ trong gió
Những dòng yêu thương
Kể một chuyện tình
Có hạt mưa ướt
Rơi vào vệt nắng
Hạt mưa lao xao
Vệt nắng hoe vàng
Khu vườn vẫn nắng
Mưa quằn phiến lá
Tôi chợt bạc đầu
Thơ bỏ đi hoang
DA
THỜI GIAN
Hôm kia thương chiếc cổng trường
Hôm qua áo trắng bay đường phượng bay
Hôm nay tóc tuyết sương cài
Hôm nào gương kính hình ai lạ lùng…
TÌM TA
Lạ con sóng biển bạc đầu
Lạ lùng ly rượu chênh chao nỗi niềm
Lạ trăng tròn khuyết canh đêm
Lạ đời dò dẫm ta tìm chính ta
CHÁN
Chán cái sự đời tóc bạc ra
Đang đen nó lại trắng…thật là
Gốc cỗi cằn khô nhìn rõ chán
Chán đành thơ thẩn để ngâm già
TRÁCH
Trách ai xưa chẳng ngỏ lời
Để rồi hai đứa cả đời ngóng trông
Con tàu chở lạnh rét đông
Ga chiều gái lão chờ ông trai già
DA
NGÀY VỀ
Sông vàm cỏ lục bình xuôi ngược
Chuyến phà ngang da diết bờ quê
Dòng xanh mãi ngàn năm vẫn trẻ
Người tha phương mỏi gót quay về
Vuông đất bạc rãnh cày trâu lấp
Rễ năn mềm mấy bận tan hoang
Chua phèn mặn cỗi cằn thân lúa
Chiều ráng bay cha ngủ trên đồng
Nghe trong gió thơm mùi áo mẹ
Bầu sữa non hết tự bao giờ
Đôi mắt trĩu u hoài chinh chiến
Đêm hòa bình sao vẫn còn tr


