Khi văn hoá là “Giấy thông hành” toàn cầu: Khát vọng kiến tạo tương lai bền vững từ bản sắc Việt

news

Trong kỷ nguyên hội nhập quốc tế, vũ khí cạnh tranh mạnh mẽ nhất của doanh nghiệp Việt không chỉ nằm ở năng lực tài chính hay công nghệ, mà chính là bản sắc văn hóa và giá trị con người.

Đối với ngành xây dựng, nơi định hình diện mạo đô thị và hạ tầng quốc gia, văn hóa doanh nghiệp lại càng mang tính sống còn. Trong bài viết này, ông Lê Viết Hải - Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Xây dựng Hoà Bình sẽ chia sẻ về hành trình định vị “hồn Việt” trong từng công trình và khát vọng mang thương Việt ra thế giới. 

Ba trụ cột văn hoá - Chiếc mỏ neo giữa biển lớn hội nhập 

“Văn hóa không phải là một bộ trang phục để doanh nghiệp trưng diện, mà là dòng máu chảy trong huyết quản của doanh nghiệp.”

Triết lý “Địa cầu Quê tôi” - Phụng sự nhân loại 

Xây dựng là để phụng sự cho nhân loại và cho quê hương Địa Cầu. Gắn với dự án “Địa cầu Quê tôi”, ông Hải cho rằng mỗi công trình xây dựng không chỉ thuộc một địa phương, một quốc gia mà còn là một phần của ngôi nhà chung của nhân loại: Trái Đất này. Chúng ta không chỉ xây dựng những khối bê tông vô cảm mà còn xây dựng không gian sống cho con người. Khi ta coi “Địa cầu là quê hương”, dù xây công trình ở bất cứ nơi đâu, ta cũng sẽ làm việc bằng tâm thế của một công dân đang góp phần làm đẹp cho quê hương mình. Chính nhãn quan đó giúp thương hiệu Việt Nam trở nên khác biệt. Chúng ta hội nhập không chỉ bằng năng lực thi công vượt trội mà còn bằng trách nhiệm với môi trường, với cộng đồng, với di sản của tiền nhân và với tương lai của các thế hệ kế tục. 

Kiến trúc sư Lê Viết Hải nhấn mạnh: “Tôi không ảo tưởng rằng một doanh nghiệp có thể thay đổi cả thế giới. Nhưng tôi tin: Nếu mỗi người góp một giọt yêu thương, mỗi doanh nghiệp góp một giá trị tốt đẹp, thì những giọt nhỏ ấy sẽ tạo thành đại dương hòa bình và bảo vệ hành tinh xanh mong manh, quê hương của chúng ta, thoát khỏi thảm họa chiến tranh hủy diệt.”

Văn hoá là “Giấy thông hành” để đi ra thế giới

Giữa môi trường quốc tế khốc liệt, ông Lê Viết Hải tin rằng thế giới đánh giá doanh nghiệp qua cách ứng xử hơn là quy mô công trình. Được xây dựng trên hai giá trị đậm chất Việt Nam là “Chính trực” và “Tử tế”, văn hóa Hòa Bình đã trở thành cầu nối chinh phục lòng tin của các đối tác toàn cầu. “Người Việt có thể không phải dân tộc giàu nhất, mạnh nhất, nhưng chúng ta là một dân tộc biết sống nghĩa tình, biết vượt qua nghịch cảnh và biết đứng dậy bằng lòng tự trọng.” 

Đó là cách doanh nghiệp Việt Nam khẳng định bản sắc: người Việt làm được và làm một cách đàng hoàng, có trách nhiệm, hướng đến các mục tiêu phát triển bền vững cho cả thế giới. 

Văn hoá là “Sức mạnh nội sinh” tạo nên sự khác biệt

Trong ngành xây dựng, một ngành nghề khô khan với bê tông, sắt thép và máy móc, văn hóa chính là sợi dây kết nối con người. Thừa hưởng tinh thần đoàn kết, kiên cường của dân tộc, sự kết hợp giữa “Cái Tâm” của người lãnh đạo và “Cái Tầm” của đội ngũ kỹ sư đã biến mỗi công trình thành một tác phẩm thấm đẫm niềm tự hào về trí tuệ và nhân cách Việt Nam.

Ông Hải chia sẻ: “Điều làm nên sự trường tồn của một doanh nghiệp không nằm ở số lượng, quy mô công trình đang xây, mà nằm ở những giá trị tinh thần mà doanh nghiệp ấy để lại cho con người. 

“Mã hoá” bản sắc Việt vào hơi thở hiện đại

Ngày nay, khi nhắc đến công nghiệp văn hóa, nhiều người thường nghĩ đến điện ảnh, âm nhạc hay nghệ thuật sáng tạo. Tuy nhiên, trên thực tế, văn hóa còn hiện diện trong chính kiến trúc, không gian sống và những công trình mà doanh nghiệp tạo ra cho xã hội. Với quan điểm của ông Lê Viết Hải, ông chia sẻ: “Người ta thường ví ‘Kiến trúc là âm nhạc đóng băng, còn âm nhạc là tiếng vang vọng của kiến trúc’. Một công trình thành công không chỉ đo bằng chiều cao hay độ bền bê tông, mà phải đo bằng cảm xúc của con người sống trong đó. Nó là một tác phẩm nghệ thuật để thưởng thức.”

Hội nhập và hiện đại hoá không đồng nghĩa với việc chối bỏ quá khứ, mà là tìm cách “mã hoá” bản sắc dân tộc vào hơi thở hiện đại. Mỗi công trình phải là một thực thể sống mang “mã gen” của đất nước. Để làm được điều này, chúng ta cần một tâm thế: “Đôi chân vững chãi trên đất mẹ, nhưng đôi mắt phải nhìn ra đại dương.” 

Để hiện thực hóa điều này, ông Lê Viết Hải đúc kết qua 3 hành động cụ thể. 

Hiện đại hoá là phương tiện, bản sắc là căn tính

Chúng ta không thể hội nhập bằng những bản sao mờ nhạt, Hoà Bình khao khát làm chủ công nghệ tiên tiến nhất nhưng không biến Việt Nam thành một “rừng bê tông” vô hồn. Chúng tôi dùng công nghệ để hiện thực hoá những giấc mơ Việt: sự hài hoà với thiên nhiên, lòng hiếu khách, sự tinh tế trong từng đường nét và tinh thần cộng sinh mà cha ông ta đã gìn giữ ngàn năm. 

“Địa cầu quê tôi” - Từ luỹ tre làng đến mái nhà chung nhân loại

“Tôi luôn mang theo hình ảnh ‘Địa cầu Quê tôi’ như một lời nhắc nhở về trách nhiệm của người kiến tạo”, ông Hải bộc bạch. Khi coi Trái Đất là quê hương, không gian xây dựng sẽ là nơi giúp con người xích lại gần nhau hơn, lan tỏa sự tử tế và lòng nhân ái. Đó chính là cách đưa “hồn Việt” vào dòng chảy văn minh nhân loại, không chỉ xây nhà, mà xây dựng sự kết nối giữa con người với con người. 

Người kiến tạo và trách nhiệm với “Cuốn sử bằng đá”

Mỗi công trình hôm nay sẽ là lịch sử mà con cháu đọc lại mai sau. Nếu chỉ xây bằng đôi tay, công trình sẽ cũ kỹ và phai mờ. Nhưng nếu xây bằng “Cái Tâm” yêu nước và “Cái Tầm” trí tuệ toàn cầu, chúng ta đang để lại những “di sản sống” trường tồn có bản sắc riêng. Bản sắc không phải là những gì cũ kỹ, bản sắc là những giá trị tốt đẹp nhất được tái sinh trong một hình hài hiện đại hơn, văn minh hơn và bền vững hơn.

Lời kết: Chiếc la bàn hướng về tương lai

Vị thuyền trưởng Tập đoàn Xây dựng Hòa Bình nhấn mạnh rằng hội nhập không phải là đánh mất mình để trở nên giống thế giới, mà là mang những gì tinh túy nhất của dân tộc đóng góp vào sự phồn vinh của văn minh nhân loại. 

“Văn hóa chính là chiếc la bàn để dù chúng ta có đi xa đến đâu, vẫn luôn đi đúng hướng trên hành trình phụng sự Trái Đất này - ngôi nhà chung lớn nhất của tất cả chúng ta.”

Khi người lãnh đạo có đủ tình yêu với quê hương, họ sẽ biết cách thổi hồn vào những khối bê tông vô cảm thành những công trình biết kể chuyện. Và thế giới sẽ tôn trọng Việt Nam vì những giá trị khác biệt: giá trị của hoà bình, nhân văn và khát vọng bền vững cho muôn đời sau. 

 

Thực hiện: Phòng Truyền thông

Tin liên quan