“Hậu phương” trên công trường

news

Có lẽ, trong những câu chuyện về công trình, người ta thường nhắc nhiều đến những hạng mục lớn lao hay những cột mốc quan trọng. Nhưng chính những con người thầm lặng như chị Diễm với sự tận tụy và trách nhiệm mỗi ngày lại là một phần không thể thiếu, góp vào sự hoàn thiện chung của cả dự án bằng những điều giản dị nhất.

Nắng gió công trường, có vẻ đẹp người thương,
Bụi bẩn còn vương, có nụ cười rạng rỡ!

Một ngày tháng Tư đầy nắng, tôi có dịp gặp chị Trần Thị Thu Diễm, công nhân tại công trường The Peak Garden (TP.HCM) do Tập đoàn Xây dựng Hòa Bình thi công xây dựng. Giữa không gian bộn bề của vật tư, máy móc và nhịp làm việc hối hả, chị nhẹ nhàng giản dị trong bộ đồng phục công nhân, cần mẫn, như một điểm tựa thầm lặng mà ai trong công trường cũng quen thuộc. Các anh em vẫn hay gọi vui chị là “hậu phương” vòng ngoài của dự án. Cái tên nghe mộc mạc nhưng lại chứa đựng rất nhiều sự trân quý. Chị phụ trách dọn dẹp vệ sinh mặt bằng, sắp xếp vật tư gọn gàng, ngăn nắp, ai cần gì, chị đều sẵn lòng hỗ trợ một tay, không nề hà việc nặng hay nhẹ. Những công việc tưởng chừng nhỏ bé, lặp đi lặp lại mỗi ngày ấy lại góp phần giữ cho công trường luôn sạch sẽ, an toàn và vận hành trôi chảy.

Có lẽ, trong những câu chuyện về công trình, người ta thường nhắc nhiều đến những hạng mục lớn lao hay những cột mốc quan trọng. Nhưng chính những con người thầm lặng như chị Diễm với sự tận tụy và trách nhiệm mỗi ngày lại là một phần không thể thiếu, góp vào sự hoàn thiện chung của cả dự án bằng những điều giản dị nhất.

 

Ngành xây dựng thường được mặc định dành cho phái mạnh, đặc biệt là khi phải làm ở công trường, vậy cơ duyên nào lại đưa chị đến với Hòa Bình?

Ban đầu, tôi cũng khá e ngại. Nghĩ đến công việc này, tôi hình dung ngay đến những vất vả, nặng nhọc, rồi tự hỏi một người phụ nữ như mình liệu có theo nổi hay không. Nhưng chỉ khi thực sự bước vào làm, tôi mới nhận ra mình đã lo lắng nhiều hơn cần thiết. Đúng là công việc không tránh khỏi những lúc cực nhọc, có khi mệt nhoài giữa cái nắng công trường. Thế nhưng bù lại, anh em trong đội luôn yêu thương, đùm bọc và sẵn sàng hỗ trợ nhau trong từng việc nhỏ. Ở Hòa Bình, mọi người không chỉ là đồng nghiệp, mà còn như người nhà cùng chia sẻ, cùng động viên để ai cũng có thể cố gắng mỗi ngày.

Dần dần, đi làm cũng trở nên quen thuộc như trở về nhà. Khi đã quen việc, quen người, những khó khăn ban đầu cũng nhẹ đi rất nhiều. Cứ thế, ngày này qua tháng khác, tôi gắn bó với nơi đây lúc nào không hay, mọi thứ tự nhiên đến, có lẽ từ những điều giản dị nhưng ấm áp mà tôi tìm thấy trong công việc này.

 

Đứng giữa sắt, thép, xi măng, công việc mỗi ngày của chị diễn ra như thế nào?

Công việc của tôi không cố định ở một chỗ. Mỗi ngày bắt đầu đều khác nhau, nhưng rồi lại quen thuộc theo một cách rất riêng. Tôi đi khắp công trường để dọn dẹp vệ sinh mặt bằng, thu gom từng món vật tư còn sót lại, rồi sắp xếp lại cho gọn gàng, ngăn nắp. Có những lúc tôi đang cặm cụi làm việc của mình thì các anh thợ chính gọi, cần phụ bê đỡ, cần dọn nhanh một khoảng trống, hay đơn giản là giúp một tay để kịp tiến độ. Dần dần, tôi quen với nhịp công việc như vậy, không cố định, không khuôn mẫu, nhưng luôn cần sự nhanh nhẹn và sẵn sàng. Ở đâu cần, tôi có mặt ở đó, như một phần nhỏ góp vào guồng quay chung của cả công trường.

Dĩ nhiên, không phải lúc nào mọi thứ cũng nhẹ nhàng. Có những ngày nắng gắt đến rát da, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, cũng có những hôm mưa bất chợt, bùn đất bám đầy giày dép, cả những ngày tiến độ gấp rút, ai cũng phải làm việc với cường độ cao hơn, áp lực cũng theo đó mà tăng lên, khi ấy đôi khi tôi cũng thấy mệt, thấy đuối, thậm chí từng tự hỏi mình có thể theo nghề không, nhưng rồi nghĩ lại, tôi vẫn chọn tiếp tục. Vì với tôi, đã làm việc thì phải làm từ cái tâm của mình, mỗi việc mình làm, dù lớn hay nhỏ, đều cần sự chỉn chu và trách nhiệm. Những điều đó không phân biệt mình là phụ nữ hay đàn ông, già hay trẻ, chỉ cần mình luôn nỗ lực trong công việc, có sự nghiêm túc và có lẽ thêm tình yêu với nghề thì dần dần mọi khó khăn cũng trở nên nhẹ hơn. Có lẽ vì vậy mà theo thời gian, tôi không còn thấy mình đang “cố gắng để theo kịp” nữa, mà thay vào đó là cảm giác mình thật sự thuộc về nơi này. Công việc vẫn vậy, vẫn có những vất vả riêng, nhưng tôi có thể đối mặt với nó một cách nhẹ nhàng hơn. Mỗi ngày trôi qua, tôi làm việc, gặp gỡ anh em, cùng nhau hoàn thành từng phần việc một cách tốt nhất.

Trong suốt thời gian gắn bó cùng Hòa Bình, điều gì khiến chị cảm thấy ấn tượng nhất?

Tôi có nhiều điều ấn tượng lắm, nhưng chắc ấn tượng nhất thì là các anh bên bộ phận an toàn (HSE). Các anh ấy kỹ lắm, ngày nào tôi cũng thấy các anh đi khắp công trường kiểm tra, nhắc nhở từng chút một về vấn đề an toàn làm việc. Từ chuyện đội nón bảo hộ, mang dây an toàn cho đúng cách, đến cách làm việc sao cho hạn chế rủi ro nhất có thể, các anh đều hướng dẫn rất kỹ, rất kiên nhẫn. Có khi nhắc đi nhắc lại hoài, nhưng tôi hiểu là các anh làm vậy cũng chỉ mong anh em công nhân được an toàn. Nhìn cách Tập đoàn quan tâm đến sức khỏe, tính mạng của người lao động như vậy, tôi thật sự thấy ấm lòng. Đi làm ở công trường, ai cũng biết là vất vả, lại tiềm ẩn nhiều nguy hiểm, nhưng khi có những người luôn sát sao, để ý từng chút như vậy, mình cũng cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều. Không chỉ là làm cho xong việc, mà còn là làm sao để ai cũng trở về nhà an toàn sau một ngày làm việc.

Vợ chồng tôi đều làm ở đây, nên cảm nhận đó lại càng rõ hơn. Có những lúc nghĩ đơn giản thôi, đi làm mà thấy được quan tâm, được bảo vệ như vậy thì mình cũng an tâm gắn bó lâu dài. Với tôi, điều đó quan trọng lắm vì nó không chỉ là công việc, mà còn là nơi mình có thể tin tưởng để gắn bó và gửi gắm những ngày lao động của mình.

 

Thời gian dành cho công việc là vậy, còn chuyện chăm lo cho tổ ấm nhỏ, chị sắp xếp thế nào?

Nghĩ về điều này, tôi thấy mình thật may mắn khi làm ở môi trường như Hòa Bình. Thời gian đầu mới vào làm, tôi lo lắng lắm, sợ con nhỏ lại hay ốm sốt mà mình vẫn kẹt ngoài công trường thì khó. Hai vợ chồng thuê trọ ngay gần dự án, trường học con cũng ở gần luôn, nhờ vậy mọi thứ dễ xoay sở hơn. Đặc biệt nhất, khi có việc cần, tôi có thể linh động, được anh em tổ đội nhiệt tình hỗ trợ, san sẻ, tạo điều kiện tốt nhất.

Nghĩ về điều này, tôi lại thấy mình thật sự may mắn khi được làm việc trong môi trường như Hòa Bình. Những ngày đầu mới vào làm, tôi lo lắng nhiều lắm, nhất là khi con còn nhỏ, hay ốm sốt. Tôi cứ sợ những lúc con bệnh mà mình vẫn đang kẹt ngoài công trường, không xoay xở kịp thì sẽ rất khó khăn. Vì vậy, hai vợ chồng tôi quyết định thuê trọ ngay gần dự án, trường học của con cũng ở gần đó, mọi thứ cũng dễ thu xếp, không còn quá tất bật như trước. Đi làm gần, về nhà cũng gần, có việc gì phát sinh còn kịp thời lo cho con. Điều khiến tôi trân quý hơn cả là sự linh động trong công việc và tình cảm của anh em trong tổ đội. Những lúc gia đình có việc cần, tôi có thể trao đổi để sắp xếp, và luôn nhận được sự hỗ trợ rất nhiệt tình. Mọi người sẵn sàng san sẻ công việc, tạo điều kiện để tôi yên tâm lo cho gia đình trước, rồi quay lại làm việc. Sự thấu hiểu, sẻ chia và quan tâm lẫn nhau đã giúp tôi vững lòng hơn rất nhiều.

 

Kỷ niệm nào khiến chị nhớ nhất từ ngày làm ở Hòa Bình?

Mới đây, tôi nhận được món quà rất bất ngờ từ Ban chỉ huy công trình, một bức ảnh chụp khoảnh khắc giản dị của tôi và con trai. Hôm ấy, tôi vừa tan ca trở về, trên người vẫn còn nguyên bộ đồ bảo hộ của Tập đoàn, lấm tấm bụi công trường. Con trai tôi cũng vừa đi học về, vừa thấy mẹ là chạy ào đến, ôm chầm lấy tôi như bao ngày. Khoảnh khắc ấy đến rất tự nhiên, không hề chuẩn bị trước. Các anh kỹ sư đứng gần đó thấy vậy liền cười, bảo: “Hai mẹ con cười lên chụp một tấm làm kỷ niệm nào.” Tôi cũng chỉ nghĩ đơn giản là một bức ảnh vui thôi, để sau này nhìn lại nhớ về những ngày làm việc vất vả mà ấm áp. Không ngờ, tấm hình ấy sau đó được các anh mang đi dự thi và còn đạt giải. Từ một khoảnh khắc rất đời thường, tôi không nghĩ bức ảnh lại trở thành một kỷ niệm đặc biệt đối với tôi đến vậy. Mỗi lần nhìn ngắm, tôi không chỉ thấy hình ảnh của hai mẹ con trong một buổi chiều quen thuộc, mà còn thấy cả những tháng ngày mình đã gắn bó với công việc, với công trường, với những con người nơi đây. Một dấu ấn rất đẹp, rất riêng, lưu giữ cả tình cảm gia đình lẫn tình cảm đồng đội đáng quý trong quãng thời gian tôi đồng hành cùng Hòa Bình.

 

Cảm ơn chị Diễm đã có những chia sẻ chân thành, chị có lời gì muốn nhắn gửi đến Hòa Bình, đến những người anh em của mình không?

Tôi không mong ước gì cao xa, chỉ mong mình luôn có sức khỏe để tiếp tục đi làm, sát cánh cùng anh em hoàn thành tốt tiến độ dự án. Công việc bình yên, anh em hòa thuận, lo được cho con cái ăn học đàng hoàng là tôi thấy mãn nguyện rồi.

Thực hiện: Huỳnh Như – Vũ Tâm

Tin liên quan